Phù dung nở hoa đầu mùa
Mấy bông xinh đẹp cùng đua nhau cười
Cánh hồng thắm nhụy vàng tươi
Tô thêm cảnh đẹp đất trời mùa xuân
Lẽ thường sớm nở tối tàn
Của tôi hoa vẫn tươi ngàn năm sau
Phù dung đào bích bên nhau
Giang sơn sông nước biển sâu rộng dài
Lung linh trong ánh ban mai
Đâm chồi nảy lộc nào ai sánh bì
Sống đức độ lòng từ bi
Đầy nhà con cháu còn gì vui hơn.
Cây Phù Dung
Mùa Xuân
Mùa xuân sông nước lơ thơ
Sương mù phủ kín cả đôi bờ lau thưa
Mây giăng kín cả trời mưa
Bãi sông mưa vẫn lưa thưa giăng mành
Ngoài vườn thơm ngát hoa chanh
Gió đông lay nhẹ lá cành đung đưa
Đào phai nở rộ cành thưa
Đông qua cảnh vật báo mùa xuân sang
Nàng thơ thi sĩ mơ màng
Reo vần đã thấy xuân tràn vào thơ.
Trường Sa Của Đất Ta
Tôi chưa một lần đến với Trường Sa
Chưa một lần thấy cây phong ba
Nở hoa vào tháng mấy
Chưa được ngắm những đàn chim bay qua bay lại
Nơi chúng nghỉ chân trên đường đi xa
Những chú vích đêm đêm bới cát
Những chú rùa con từ đó sinh ra
Những cây bàng quả vuông chẳng nơi nào có
Ở nơi đó thừa nắng và thừa gió
Chỉ thiếu nước mưa và thiếu rau xanh
Ở nơi ấy ngàn năm sóng vỗ
Đã tạo nên những đảo nổi đảo chìm
Nơi mảnh đất ông cha để lại
Dẫu có phải mưa qua bão tới
Vẫn hiên ngang đứng giữa biển xanh
Bao chiến sĩ dang canh giữ ngày đêm
Để đất nước mình mãi mãi bình yên
Ai cũng muốn một lần đến đó
Để được thấy Trường Sa nắng gió
Để được thấy sao vàng cờ đỏ
Nơi đảo xa mãi tung bay
Đất của ta mãi mãi còn đây.
Đời Người
Cuộc đời như thể chiêm bao
Công hầu khanh tướng ra vào mà chi
Tuổi già nay có con gì
Ngày ngày thơ thẩn ghĩ suy một mình
Trải bao cay đắng hiển vinh
Buồn vui với những mối tình đắm say
Đã qua một giấc mơ dài
Tình ra nay đã tuổi ngoài bảy mươi
Nhìn gương tóc bạc da mồi
Từ lâu vợ đã ra ngoài ngủ riêng
Một mình bo gối nằm nghiêng
Phù du bao nỗi chuân chuyên qua rồi
Sang hèn cũng thế mà thôi
Trăm năm cũng một kiếp người qua đi
Lúc trẻ cần phải nghĩ suy
Luyện tài tích đức ắt thì hiển vinh.
Tặng Em Tý
Ai đặt tên em bé tẹo teo
Cảm như khẽ thổi cũng bay vèo
Cánh hồng lơ lửng trong gió nhẹ
Muốn làm hạt bụi để anh theo.
Điệu múa Rumba đẹp làm sao
Em đi học múa tự thuở nào
Sao em không rủ anh đi với
Buổi đầu gặp gỡ dạ nao nao.
Trung du rừng cọ với đồi chè
Đường làng xanh ngắt những hàng tre
Phòng cảnh quê em sao đẹp thế
Ai đã đến đây chẳng muốn về.
Ngắm Trăng Thu
Trăng ơi trăng sao trăng không ngủ
Gác phía tây rồi mà trăng còn thủ thỉ
Trăng nhớ ai mà lơ lửng gữa tầng không
Heo may về là sắp đến mùa đông
Sương khuya xuống khoác áo mây vào kẻo lạnh
Tuy cô đơn trăng còn có sao bên cạnh
Ta cô đơn sống trong hưu quạnh
Một mình chờ mãi đông sang
Người phương xa có đứng ngắm trăng
Cho ta gửi chị hằng lời nhắn nhủ
Càng về khuya trăng càng sáng tỏ
Có phải trăng chờ ngọc thỏ đến không
Cao xanh ơi, ơi hỡi chị hằng
Có ai hiểu được nỗi niềm người xa xứ
Rồi mai đây bước chân người lữ thứ
Đường dài còn đi mãi về đâu.
Kính Tặng Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Vì nước vì dân suốt cuộc đời
Thăng trầm vận nước lúc đầy vơi
Gian lao mấy bận không nản chí
Vị tướng của dân vẫn thảnh thơi.
Bác đã đi rồi sao Bác ơi !
Chèo chống con thuyền giữa biển khơi
Một mình cầm lái nhanh hay chậm
Trang sử Điện Biên mãi sáng ngời.
Bốn biển năm châu ngưỡng mộ người
Sánh cùng danh tướng khắp muôn nơi
Sống đời bình dị tâm trong sáng
Bác là vị tướng của muôn người.
Phạm Bích
